Giá bán iPad 2012 tại Việt Nam đang giảm mạnh

Phiên bản 16GB 4G hiện chỉ còn hơn 15 triệu đồng mà thôi.

Sau 2 tuần xuất hiện tại Việt Nam, giá bán iPad 2012 đang cho thấy dấu hiệu xuống dốc từng ngày. So với mức giá 19 triệu đồng của phiên bản 16GB 4G vào ngày đầu tiên, hiện bạn chỉ cần móc ví hơn 15 triệu đồng mà thôi. Tuy nhiên, thị trường ghi nhận sự phân hóa mạnh về giá bán tại những cửa hàng khác nhau, có khi lên tới hơn 1 triệu đồng cho cùng phiên bản.


Bên cạnh dòng máy 16GB 4G, phiên bản 32GB 4G được người dùng lựa chọn nhiều hơn vì mức dung lượng hợp lý. Bởi vậy, chúng có mức chênh lệch lên tới gần 3 triệu đồng (khoảng từ 18,6 đến 18,8 triệu đồng), cao hơn mức chuẩn 2 triệu đồng được áp dụng xưa nay. Riêng cỗ máy 64GB 4G có giá khoảng gần 21 triệu đồng nên kén khách, chỉ phù hợp với người dùng thoải mái về kinh tế.

Không giảm giá mạnh bằng iPad 2012 4G, phiên bản Wi-Fi ghi nhận mức giá ổn định nhưng khá ít cửa hàng quyết định nhập máy. Theo ghi nhận, khách hàng có xu hướng chọn mua 4G (vẫn hỗ trợ 3G) vì đặc điểm tiện dụng khi hoạt động và tâm lý “mua đồ xịn thì cố thêm chút nữa cho oách”.


Nguồn hàng iPad 2012 đang dồi dào và đến từ những khu vực gần Việt Nam (Singapore và Hồng Kông), sức mua bình thường nên dân kinh doanh giới thiệu mức giá tốt để kích cầu. Trước tình trạng này, người dùng cũng thật tỉnh táo khi tiếp tục nghe ngóng chờ giảm giá.

Trao đổi với anh Văn, quản lý chuỗi cửa hàng CellPhoneS cho biết: “Không dễ mua được iPad 2012 trực tiếp thông qua Apple Store tại Singapore, mức giá tốt nhưng thời gian chờ đợi rất lâu. Thế nên người bán phải nhập lại máy từ nguồn bên ngoài, chịu chênh lệch để mang hàng về Việt Nam. Cộng thêm phụ phí khác, giá bán iPad 2012 khó lòng giảm đột biến thêm nữa”.

Nguồn: kenh14

Lời xin lỗi thứ 100




Đó là ngày đầu tiên của năm học lớp 10, chúng tôi chỉ có một bài kiểm tra nên về rất sớm, và tôi gọi điện thoại cho cậu ấy:
Cậu đến đón mình được chứ?
Được, đợi mình 5' (5 phút)
Nhanh lên đấy nhé?
3 giờ chiều tôi đợi mãi, ...5'..10'...15'... cuối cùng cậu ấy cũng tới.
Cậu làm gì mà lâu thế, sao không ăn, không ngủ rồi tắm luôn đi
Mình xem một chương trình tivi
Cái gì? tivi? tôi leo lên xe cậu ta và không nói gì, suốt đoạn đường về nhà.
Và đó là lần đầu tiên cậu ấy xin lỗi tôi, nhưng tôi có cảm giác lời xin lỗi ấy không xuất phát từ trái tim, chỉ là lời nói cho qua thôi.
.... Tôi khóc òa lên khi cậu ấy xin lỗi lần thứ 59, rồi lần thứ 60, cậu ấy nắm tay tôi và xin lỗi, tôi có cảm giác cậu ấy có chuyện gì đó nhưng không nói với tôi.
Và tiếp tục, "mình xin lỗi" cho đến khi tôi không thể nghe thêm lời nào... tôi đập máy và hét vào điện thoại, đó là lời xin lỗi thứ 99. Từ đó tôi và cậu ấy không gặp nhau nữa, nhiều khi nghe thấy điện thoại nhưng tôi không thấy đầu dây bên kia trả lời, tôi biết là cậu ấy đã gọi nhưng tôi vẫn không thèm để ý đến.
Đến một hôm khi không thể chịu thêm được tình trạng nầy, tôi đã đến trường cậu ấy, tôi ngó vào lớp nhưng không gặp cậu ấy, bạn cùng lớp nói là cậu ta đã vào bệnh viện. Tôi chạy nhanh nhất có thể để vào bệnh viện.
Chuyện gì vậy? sao không gọi điện thoại cho mình, tôi vừa ngồi xuống bên cạnh cậu ấy và òa khóc, tôi khóc lạc cả giọng.
Cậu ấy lấy hết sức lực có thể và nói "mình xin lỗi" và cuối cùng cậu ấy nhắm mắt lại.
Tôi la toáng lên "đừng có mà xin lỗi, cậu mở mắt ra đi..." Tôi nắm chặt lấy tay áo cậu ấy và kéo. "Tại sao cậu lại xin lỗi, tại sao cậu không giải thích??? đừng có xin lỗi... cậu mà không mở mắt là tôi sẽ không bao giờ tha lỗi cho cậu đâu... không bao giờ.
Đó là lời xin lỗi thứ một trăm.
Cậu ấy đã thua trong cuộc chiến với căn bệnh ung thư máu... nhưng cậu ấy vẫn luôn sống trong trái tim của tôi... mãi mãi...
Và một tháng sau mẹ cậu ấy đưa cho tôi một hộp đựng những tờ giấy, trong đó ghi lại tất cả những lý do tại sao cậu ấy xin lỗi tôi.
"... lần thứ nhất.. mình không muốn đến trễ nhưng khi vừa bước ra khỏi nhà thì mình thấy chóng mặt quá, nhưng mình đã cố gắng đến gặp cậu, cậu tha lỗi cho mình nha!"
" lần thứ 2.... "
" lần thứ 3...." ......Lần thứ 100, là lời xin lỗi cậu ấy viết trước khi tôi đến bệnh viện.
"Mình xin lỗi, mình không muốn bỏ lại cậu một mình trên cuộc đời nầy nhưng một ngày nào đó sẽ khác đi, mình xin lỗi...."
Kèm theo đó là bức hình cậu ấy chụp trong xanh xao nhưng vẫn tươi cười.
Khi cậu ấy cần tôi nhất thì tôi không có ở bên cạnh, TIMMY - MÌNH XIN LỖI.

Con gái, mẹ và thần tượng




15 tuổi, con gái lên lớp 10. Lần đầu tiên nhìn con gái thướt tha trong tà áo dài, cũng xinh xắn và thiếu nữ như ai, mẹ mỉm cười đầy hạnh phúc. Khi ấy con gái lại nghĩ đến một anh chàng cùng lớp...
17 tuổi, con gái biết thế nào là cảm giác “thất tình”, con gái có ý nghĩ “chán sống”. Mẹ biết được, chỉ thủ thỉ: “Hãy đặt con trong trường hợp mẹ, mồ côi khi mới 6 tuổi, không được ai dạy dỗ, không được học hành, nghèo không thể nghèo hơn. Thế sao mẹ phải sống, nếu ngày ấy mẹ cũng chết đi thì sao giờ có con được. Thế thì chẳng phải con đã làm cho mẹ ân hận vì đã sinh ra con hay sao?”. Lần đầu tiên con gái khóc và cảm thấy ghét mình. Khi ấy “chàng trai thần tượng” của con gái vô tư đi bên cạnh người con gái khác.
18 tuổi, mẹ tiễn con gái lên Sài Gòn để vào đại học. Lần đầu tiên xa nhà, mẹ căn dặn con gái đủ chuyện, rồi lại tiếp tục lo lắng và dõi theo từng bước chân của con. Lúc ấy con gái chỉ nghĩ đến những “ánh đèn” qua lời kể của bạn bè. Và một lần nữa thần tượng của con gái lại thay đổi - một ca sĩ nổi tiếng nhất thế giới.
25 tuổi, con gái ra trường, đi làm, thay đổi công việc như thay đổi suy nghĩ, thay đổi thần tượng như thay đổi công việc, rồi con gái yêu, rồi thất bại. Con gái đầy tham vọng nhưng lại thiếu nghị lực, những khó khăn bình thường của cuộc sống cũng làm cho con gái chán nản. Những lúc như thế con gái lại trở về nhà. Lần về chơi nầy con gái ở hơi lâu, bỏ quên hết tất cả những bạn bè ở xa, để suy nghĩ và quan sát nhiều hơn. Mẹ lúc nào cũng giản dị và nồng hậu. Cả đời con gái chưa hề thấy mẹ ghét ai, ở mẹ luôn toát lên một sự đảm đang mà con gái chắc rằng mình khó có thể giống.
Và con gái chợt nhận ra rằng chỉ cần con gái có nghị lực, có niềm tin vào bản thân và cuộc sống, biết vị tha, biết hy sinh, biết yêu thương người khác thì cuộc sống sẽ như một trò chơi mà con gái luôn là người chiến thắng. Hãy sống cho một ngày mai.

 

BÓNG MA TULA Copyright © 2012 | Design by thuanle28 - Edit by thuanle28

Lên đầu trang
Vào giữa trang
Xuống cuối trang